Thursday, December 23, 2010

Ta ước rằng ...

Ta ước rằng, có một cái nút pause nào đấy cho ta dừng lại. 

 

Nhưng ta biết rằng, chẳng có cái nút nào như thế cả, cho nên ta sẽ ước một điều xa xỉ hơn.^-^ Đằng nào thì cũng có được đâu, ước một cái thật là to cho bõ chứ :))

 

Ta ước, ta bé lại..

 

Ta bé đủ để ngồi lọt thỏm trong ô cửa sổ trên phòng của mẹ ta. Cái hồi ta còn bé tí ấy, thời gian với ta là một cái gì đó rẻ bèo. Ta sẽ ngồi cả buổi chiều trên khung cửa sổ, ngắm lũ chim sâu chí chóe trên cái cây Xù Xì trước nhà. Ta ngắm những cây Xấu Xí trên mái tôn, và tự hỏi sao lại có một loài cây xấu xí đến thế nhỉ. Ta nhìn mặt trời đang lơ lửng ở đằng xa kia, tưởng tượng về một quả trứng lòng đào nóng hôi hổi. Ta nhìn bầu trời tròn vo ở trên đầu, và sẽ tưởng tượng về cái bát úp. Rồi sẽ có những đám mây lơ lửng trôi trên chỗ ta ngồi, ta sẽ lại hình dung ra những con rùa, con cá đang chơi trò đuổi nhau. Ta sẽ nhìn theo chúng cho đến khi  chúng chạy vòng sang phía bên kia chiếc bát, và khi ấy mắt ta sẽ bắt  lấy những cánh diều. Rồi những cánh diều cũng theo bọn trẻ con về nhà ăn cơm tối.haiz. Ta sẽ cúi xuống chán chán vì đã hết giờ chơi long nhông rồi,ta cúi xuống và ta sẽ bắt gặp con kiến nào đấy đang tha thẩn chơi một mình. Ta sẽ bám theo nó về đến tận ổ, nhưng sẽ không cho nó vào nhà ngay, mà sẽ chặn đầu chặn đuôi để nó cứ phải loanh quanh luẩn quẩn trong tay ta, còn ta cứ cười sao nó ngốc thể. Ngày đấy ta cũng chưa cảm nhận đc hết rằng thế là " bình yên quá đỗi", chỉ biết: ngày ấy, ta ko biết buồn :)

 

Rồi ta lớn lên..

 

Từ lâu rồi ta không có thời gian ngồi buồn hết nỗi buồn của mình. Ta thậm chí không thể dừng lại, vì ta không muốn từ bỏ. Ta nghĩ rằng có nhiều thứ đáng làm hơn là cứ ngồi buồn khổ, nên ta quên nó đi. uh. Ta cứ ngớ rằng ta đã quên nó đi, nhưng rồi một ngày nào đó, ta lại bắt gặp nó ở đâu đó trong mình. Nó vẫn ngồi đó, ngạo nghễ nhìn ta, ung dung chờ ta đến. Và ta sẽ lại giả vờ không nhìn thấy nó, lại bước tiếp, rồi lại ước về một thời thơ bé, ta có một buổi chiều ngồi bên khung cửa sổ. Cái vòng luẩn quẩn.^^

 

Ta không còn bé nữa. Ta biết rằng những cái ta gặp, uh chỉ là cuộc sống muôn màu. Một trong những "tình yêu"của ta đã nói thế. Và vì thế , ta phải gặp nó. Ai bảo ta thích lòe loẹt cơ chứ. : )

 

Ta không còn bé nữa. Cho nên ta sẽ vẫn bước đi như thế, không cần một cái nút pause nào!

 

Ta đã lớn rồi.

Saturday, November 6, 2010

rắn và khuyên lưỡi

Choáng, là cảm giác đầu tiên khi mình đọc truyện, khi mới chỉ qua 1 vài trang viết.

 

Lui... Ama...Shiba - san ... cửa hiệu punk.... người tình punk... sex...xăm trổ .... khuyên lưỡi ....

 

Lui...Ama...Shiba - san ...tuổi trẻ, tuổi thanh xuân ... bấp bênh, xiêu vẹo, cô đơn, lạc lõng,lập dị, bất cần đời ....ngã vào nhau, chấp nhận nhau vô điều kiện

 

Lui...Ama...Shiba-san.... sản phẩm của xã hội hiện đại- nơi giá trị gia đình hoàn toàn biến mất!

 

Lui quan tâm đến khuyên lưỡi và hình xăm.

Ama - 1 thằng nhóc choai choai mới lớn , 1 người tình punk , nhưng lại chung tình. mình thích cái cách mà nó yêu Lui, chân thành đến ngây thơ,khờ khạo và non nớt như chính cái tuổi 18 của nó.

 

Lui và Ama chấp nhận nhau,sống cùng nhau chỉ sau 1 đêm tình cờ gặp ở bar khi ko biết gì về nhau, ngay đến cả cái tên thật.

 

Trong cuộc đời một con người, có những người chỉ yêu một người, cũng có những người yêu rất nhiều người. Có những người chỉ trải qua một cuộc tình, nhưng cũng có người trải qua rất nhiều cuộc tình ~~~~

Có những cuộc tình đến rồi quên ngay, nhưng cũng có những cuộc tình còn làm ta day dứt mãi đến tận sau này  ~~~

 

Mình luôn tự hỏi liệu Lui có thể quên đc ko?, quên đc mối tình của Lui và Ama ko?~~~ Lui có quên đc Ama - người đã ra tay giết chết 1 mạng người chỉ vì thằng đó dám trêu ghẹo Lui ko? nhưng rồi mình chợt nghĩ, liệu Lui có coi Ama là " người yêu" của mình ko hay chỉ đơn giản là một " người tình " - một người để cùng nhau làm tình  ~~~

 

 

Lui và Shiba-san làm tình với nhau dễ dàng và buông thả, rồi lại dựa vào nhau sau khi Ama chết- bởi Shiba-san giết :(

Lui chấp nhận sự thật khốn nạn đó một cách lạnh lùng, tưởng chừng như vô cảm, cô lại xóa dấu vết cho Shiba-san như trc đây cô tìm mọi cách để Ama khỏi bị bắt.

 

3 con người Lui,Ama và Shiba- san buông thả , hoang mang,bế tắc, cô đơn, lạc lõng đến độ " chỉ khi đau mới biết mình tồn tại".

 

Họ cũng có lúc đã nghĩ đến "bến bình yên".Lui đã từng nghĩ "Nếu Ama là Amadeus và Shiba-san là con của Chúa trời, thì tôi cứ là một người bình thường cũng chẳng sao. Tôi chỉ mong được là một cư dân dưới lòng đất, nơi ánh nắng không bao giờ chiếu đến.", Ama luôn mong đc ở bên Lui, và Shiba- san mơ về 1 ngày " gác kiếm" rồi cưới 1 cô gái nào đó ~~~

 

Nhưng....

khi đã quẳng tuổi trẻ, tuổi thanh xuân vào gió bão, muốn mơ về 1 chốn bình yên, liệu có dễ dàng ....?

 

Chợt nghĩ đến đứa bạn thân cấp 2 , huhhuhu , càng hoang mang , sợ, và đau :(((Tuổi trẻ như mình căng đầy sức sống, có đủ bản lĩnh và liều lĩnh...nhưng lại thiếu khả năng cân đo đong đếm giá trị, thiếu khả năng ứng phó trc cuộc đời rông lớn này. Đôi khi chỉ 1 phút xa ngã, buông thả mà làm ta phải trả giá quá đắt.

 

huhuhu, phải đọc gấp cuốn nào yêu nhau nhiệt tình vào vậy :(.

Wednesday, September 22, 2010

Rằng ta mãi là con bé bỏng :X

Khi ta buồn, nếu ta ko lu loa lên thì chả có ai nhận ra đc điều này, vì trông cái mồm ta vẫn cười toác đến mang tai đấy nhưng ai biết ta đang vô cùng sầu :D

 

Khi ta buồn, ta rất ít khi biểu hiện ra ngoài. Ta chọn một góc khuất, ta ngồi một mình và nhìn vào khoảng không vô định, thế nên mọi người sẽ cho là ta đang nghĩ ngợi một điều gì đấy cụ thể.

 

Vậy mà mẹ, mẹ lại nhận ra được, mẹ sẽ đưa đẩy để hỏi han ta, tất nhiên là nếu ta ko muốn nói thì mẹ cũng ko ép cung, nhưng thường là sau một hồi đc mẹ hỏi han, nịnh bợ, ôm ấp, thủ thỉ và vỗ về thì ta lại òa lên khóc và tuôn ra sạch :D Và ta mừng là ta có thể nói ra đc với mẹ và sau những lần như thế ta thấy nhẹ nhõm hơn hẳn, ta lại thấy " đời là của ta, ta muốn sống sao thì sống" :))), có lẽ ta lạc quan như thế là do mẹ truyền cho :).

 

Ta thấy ta may mắn và hạnh phúc vô cùng khi có thể thủ thỉ với mẹ nhiều chuyện mà những đứa bạn ta hay rất nhiều người ko thể chia sẻ đc với mẹ, và ta thấy thương mẹ hơn nhiều nhiều lần vì ngày xưa mẹ ko đc như ta, mẹ có 1 tuổi thơ ko đẹp , mẹ và bà ko "gần" nhau, và mọi chuyện mẹ phải tự suy tính, tự quyết định. Ta thầm nghĩ, nếu ta mà ko có mẹ chắc ta chết óe mất rồi, đầu ta có khi nổ tung mất rồi, thế mới thấy mẹ ta ngày xưa giỏi thế nào :)

 

Càng lớn ta càng thấy cuộc đời này quá phức tạp, thật sự là quá phức tạp với sức của ta, ngày trc, ta muốn thế nào là nó sẽ như thế, mọi thứ thường sẽ theo í ta đến 95% và ta rất hả hê, nhưng giờ ta thấy nhiều thứ có khi ko thể theo í ta đc và ta hụt hẫng, ta hoang mang, ta cứ như 1 con điên trong trại bị xổng chuồng... Càng ngày % lòng tin giữa người với người của ta càng giảm :(( . Dạo này, ta gặp phải chuyện buồn thê thảm :((,có thể nói chưa bao giờ ta buồn như thế, nó khiến đầu óc ta lung bung hết cả và chả thiết làm việc gì, ta vẫn giấu mẹ, giấu nhẹm đi và con bạn thân là nơi ta " xả rác" đầu tiên. Nhưng sao ta giấu đc, mẹ ta vẫn phát hiện ra, ta lại đc ôm ấp, thủ thỉ,vỗ về và an ủi để ta vô tư khóc òa trong lòng mẹ :).

 

Ta hỏi mẹ: sao mẹ siêu thế, mẹ biết hết đc mọi chuyện của ta. Mẹ khẽ thủ thỉ rằng ta nên nhớ ta đã ở trong mẹ gần 9 tháng,rằng mọi cử chỉ của ta mẹ đều cảm nhận và biết đc, rằng ta và mẹ cùng đập chung một nhịp tim, rằng ta là một phần máu thịt của mẹ và dù ta có 20, 30 hay 40 thì ta mãi là con bé bỏng như lúc ta nằm gọn trong mẹ :). Nghe xong ta ôm chặt mẹ hơn và lại khóc òa :(( :(( :((

 

Ta bảo ta cám ơn cuộc đời này đã để mẹ làm mẹ của ta, nhưng mẹ bảo mẹ cũng cám ơn ta, cám ơn cuộc đời này đã mang ta - một đứa con gái đến cho mẹ trước khi mang em Bi đến :) để đến giờ sau 20 năm chăm bẵm nuôi nấng ta mẹ bắt đầu thấy yên tâm chứ nếu ta đc mang đến sau mà em Bi mang đến trc thì có lẽ sự yên tâm của mẹ chưa đc bắt đầu :) Nằm trong lòng mẹ ta bỗng có chút vênh hẳn :)).

 

Mẹ bảo ta rồi sẽ có ngày ta dời xa mẹ, sẽ có ngày ta dành phần nhiều con tim cho một người đàn ông nào đó chứ ko phải là mẹ, là bố, là em Bi như bây giờ nữa, sẽ có ngày ta và mẹ sẽ ko cùng đập chung một nhịp tim nữa, ta sẽ buông tay mẹ ra để chuyển sang nắm tay một người đàn ông nào đó của cuộc đời ta và sẽ đập chung nhịp tim với người đó chứ ko phải là mẹ nữa, nhưng dù có thế nào, dù có ra sao thì mẹ bảo ta vẫn mãi là con bé bỏng của mẹ. Cuộc đời ta sẽ tắm mình trong đôi mắt mẹ, dẫu ta có đi đâu, làm gì thì ánh mắt mẹ vẫn dõi theo từng bước chân ta.

 

Ta biết chỉ có bố mẹ, chỉ có bố mẹ thôi, là người sãn sàng dang rộng vòng tay đón ta vào lòng bất cứ lúc nào dù ta có là đứa tồi tệ thế nào, dù ta thảm hại ra sao.

 

Ta cũng biết, chắc chắn rồi, sẽ đến lúc nào đấy, ta sẽ buông tay mẹ ra thật, trái tim ta cũng chuyển nhịp để đập cùng người đàn ông của ta chứ ko phải là mẹ nữa, nhưng mẹ đã nói rồi, ta là một phần máu thịt của mẹ, điều đấy có nghĩa là mẹ cũng là một phần máu thịt của ta. Trái tim ta phần nhiều sẽ dành cho người đàn ông của đời ta cùng những đứa nhóc của ta, nhưng mẹ ơi, mẹ cũng hãy nhớ là chỉ PHẦN NHIỀU thôi chứ ko phải là TẤt CẢ đâu mẹ nhé. Mẹ sẽ luôn là một phần của trái tim con dù ta ko đập cùng một nhịp tim nữa. Dù sau này sẽ có người nguyện đứng chung đường với con, nguyện nhìn cùng về một phía với con ... thì con vẫn rất cần mẹ, vì rằng con mãi là con bé bỏng của mẹ!

 

Hôm nay ôm mẹ... được khóc....thấy yêu mẹ vô cùng, yêu vô cùng ~~~ Thương mẹ nữa , thương lắm lắm ~~~


Đc khóc với mẹ cũng là một hạnh phúc :)

Và vì rằng con mãi là con bé bỏng nên con vẫn thỏa sức đc khóc với mẹ, mẹ nhỉ :)

 

Con bé bỏng của mẹ Anh lùn :) :X


Monday, August 23, 2010

Gái xấu như tách trà :P




Người đời hay nói: rượu, thuốc lá, trà là ba báu vật của đàn ông. Tài nữ như thuốc lá, mỹ nữ như rượu nồng, còn phụ nữ xấu chỉ lặng lẽ như trà tỏa hương. So với hương trà man mác, vô luận khói thuốc đắng cay hay men rượu nồng nàn, đều thành dung tục. Song người đời lại say mê sự kích thích của rượu và thuốc lá, ít ai thư thái để tận hưởng vị thanh khiết của trà. (Tam quốc @)

Wednesday, August 4, 2010

Thu :) ( thơ vơ vẩn giữa đêm khuya:D)


Này em kìa có thấy...
Kìa tháng 8...
Kìa thu về rồi đấy ...
Thu bềnh bồng trong gió...vờn nhẹ tóc em bay
Thu thoa phấn đôi má em...màu duyên dáng
Thu tô son phớt nhẹ môi em cười ...e ấp:)
Thu về...em con gái...bỗng dịu dàng :)

Em diện áo dài xuống phố
Ngập trong trời thu bình minh trong veo quá
Ngập trong vạt nắng nhẹ
Ngập trong lá vàng rơi
Ngập trong hương cốm mới
Ngập trong hoàng hôn nắng đỏ hồng chiều cuối
Ngập trong hương hoa sữa ngát nồng
Ngập trong hương thu, tình thu, và cả hồn thu nữa
Em
Con gái
Nhắm hờ đôi mắt
Khẽ mỉm cười:)
Khẽ cảm nhận
Khẽ ôm thu vào lòng:)

Thu đẹp quá, dịu dàng, e ấp quá
Thoảng đâu đây màu man mác trầm buồn
Phải chăng...
Là thu đang vung nét cọ mềm mang màu man mác
Hay tại em con gái đa sầu...
Là con gái yếu mềm thật đấy nhỉ
Dễ run lên vì những điều vơ vẩn lắm
Vừa cười đấy...
Thoắt lại nhìn xa xăm lắm
Đôi mắt trong veo vô định giữa mây trời

Em con gái
Rực lửa như hạ
Mơm mởn như xuân
Lập cập cần hơi ấm giữa đông lạnh
Và e thẹn
Và dịu dàng
Và e ấp
Và nồng nàn
Như thu!


Thùy Chi
2010/08/05 1h08

Sunday, July 18, 2010

Chuyện con mèo dạy hải âu tập bay:)

Hôm trước vừa đọc xong truyện hơi rợn người của Quỷ Cổ Nữ: Kì Án Ánh Trăng nên muốn đọc cuốn nào nhẹ nhàng, hài hước cho đỡ....sợ :D và đêm qua mình vừa đọc xong cuốn "chuyện con mèo dạy hải âu tập bay", quả thật cảm động:).Chuyện của nhà văn người Chile, viết cho thiếu nhi, nhưng đáng để cả người lớn phải suy ngẫm.Lời văn giản dị, hài hước, câu chuyện đơn giản: chuyện kể về một cô Hải Âu bị mắc chìm trong váng dầu trên biển- thứ chất thải mà chính con người vô í thức chúng ta đổ ra, bằng sự nỗ lực của mình, cô hải âu đã bay vào biến cảng Humburg, tại đây cô gặp con mèo ú Zorba và hạ sinh một quả trứng hải âu trắng xanh xinh đẹp. Trước khi cô hải âu trút hơi thở cuối cùng, mèo ú Zorba đã hứa với cô ba điều tưởng như ko thể: thứ nhất: ko ăn quả trứng, thứ hai: chăm sóc quả trứng cho đến khi nó nở và điều thứ ba là điều tưởng như hoàn toàn ko thể với loài mèo, đấy là: dạy cho hải âu tập bay.Vâng, một chuyện tưởng như là ko thể, nhưng mèo ú Zorba và toàn thể loài mèo trên bến cảng đã làm được:). Cuối cùng thì nhóc hải âu Lucky( cái tên xinh đẹp đc các bố mẹ mèo chọn để đặt cho hải âu bé bỏng)cũng đã bay đc nhờ đôi cánh của nó nhưng mình nghĩ nó có thể cất cánh bay là nhờ cả tình yêu thương từ một người mẹ hoàn toàn khác với nó:). Thế này bạn nhé " Thật dễ dàng để chấp nhận và yêu thương một kẻ nào đó giống mình, nhưng để yêu thương ai đó khác mình thực sự rất khó khăn " nhưng nhóc hải âu đã giúp mèo ú Zorba làm đc điều đó, nó yêu hải âu bé nhỏ bằng thứ tình cảm thiêng liêng nhất trên thế gian này: tình mẫu tử. Nhưng điểu mình phục và yêu Zorba ở chỗ là nó ko hề ích kỉ, bạn thư nghĩ xem, khi bạn chăm sóc, yêu thương...1 đứa trẻ tuy ko phải do bạn sinh ra nhưng bạn yêu nó hơn cả bản thân mình, đến lúc nào đó, tình yêu đó quá lớn, mình nghĩ, bạn sẽ ích kỉ, bạn sẽ muốn giữ mãi bên mình nhóc con đó, dẫu biết rằng sự ích kỉ này là sự ích kỉ " ngọt ngào" nhưng mà cũng ko nên bạn nhỉ? Mèo Ú Zorba ko bao giờ nghĩ sẽ biến hải âu nhỏ thành một con mèo, dù từ khi đục vỡ lớp trứng để chui ra nhìn cuộc đời, mèo Zorba luôn dành cho nó tình yêu thương của một người mẹ với một đứa con."Con là con chim hải âu, và con phải sống cuộc đời của một con chim hải âu. Con phải bay ~~~" Zorba luôn nghĩ thế đấy, đáng để khâm phục lắm chứ :).

Chuyện con mèo dạy hải âu tập bay thẫm đấm tình cảm trìu mếm của các bậc làm cha mẹ dành cho con cái, đặc biệt là dành cho một đứa con ko phải máu mủ của mình:). Nhóc hải âu Lucky cuối cùng cũng tự bay đc bằng đôi cánh của mình nghĩa là nó có thể tự mình tìm cuộc đời riêng cho bản thân nó, cũng giống như những em bé, những đứa con trên khắp thế gian này, "khi lớn lên, rời xa vòng tay cha mẹ, chúng ta có thể là ai trong xã hội này,theo mình điều đó tùy thuộc vào nhiều yếu tố, vào nhiều hoàn cảnh nhưng hãy nhớ, chúng ta sẽ ko là ai cả nếu thiếu vắng một tấm lòng- tấm lòng của cha mẹ:) "

Câu chuyện kết thúc bằng hình ảnh nhóc hải âu Lucky tung cánh bay lượn trong mưa bằng niềm vui sướng, và mẹ mèo ú ngồi trên tháp chuông nhà thờ dõi theo nó, nước mắt mẹ mèo khẽ rơi ~~~ Chả hiểu sao mà đọc đến đn này mình vô cùng xúc động, cứ tưởng tượng ra cảnh, mẹ Zorba ngồi đó trong mưa,hai mắt nhìn đứa con chẳng phải máu mủ của mình đang bay lượn, và sắp rời xa mình, nước mắt lặng lẽ rơi, hòa với nước mưa nhòe mắt mẹ ~~~ chắc chắn mèo Zorba sẽ buồn lắm, buồn chứ, khi mà đứa con mình yêu thương, chăm sóc bằng cả tình yêu, bằng cả sinh mạng sắp rời xa mình, nhưng mình biết, chắc chắn mẹ mèo ú Zorba cũng vô cùng hạnh phúc vì nhóc con hải âu Lucky của mình đã có thể tự bước vào đời bằng đôi cánh của mình, suy cho cùng, đấy cũng điều mà mọi ông bố bà mẹ trên thế gian mong muốn :).

Mình thực sự yêu con mèo ú Zorba và cả loài mèo trong chuyện, nó không phải và không bao giờ có thể trở thành mẹ của nhóc hải âu Lucky, điều đấy là sự thật. Nhưng nó đã cho nhóc hải âu đó biết một điều:"không có người mẹ nào, không cho con mình trọn vẹn cuộc đời họ. Không vắt cạn đến giọt sữa cuối cùng để nuôi con lớn, và nếu cần, họ sẵn sàng cho đi cả mạng sống của mình... :) các bà mẹ luôn vĩ đại thế đấy :)"

Một câu chuyện thiếu nhi đáng để cả người lớn đọc cả nhà ạ, nhẹ nhàng, hài hước, dí dỏm...và thấm đẫm giá trị nhân văn:)