Tuesday, July 20, 2010
Sunday, July 18, 2010
Chuyện con mèo dạy hải âu tập bay:)
Hôm trước vừa đọc xong truyện hơi rợn người của Quỷ Cổ Nữ: Kì Án Ánh Trăng nên muốn đọc cuốn nào nhẹ nhàng, hài hước cho đỡ....sợ :D và đêm qua mình vừa đọc xong cuốn "chuyện con mèo dạy hải âu tập bay", quả thật cảm động:).Chuyện của nhà văn người Chile, viết cho thiếu nhi, nhưng đáng để cả người lớn phải suy ngẫm.Lời văn giản dị, hài hước, câu chuyện đơn giản: chuyện kể về một cô Hải Âu bị mắc chìm trong váng dầu trên biển- thứ chất thải mà chính con người vô í thức chúng ta đổ ra, bằng sự nỗ lực của mình, cô hải âu đã bay vào biến cảng Humburg, tại đây cô gặp con mèo ú Zorba và hạ sinh một quả trứng hải âu trắng xanh xinh đẹp. Trước khi cô hải âu trút hơi thở cuối cùng, mèo ú Zorba đã hứa với cô ba điều tưởng như ko thể: thứ nhất: ko ăn quả trứng, thứ hai: chăm sóc quả trứng cho đến khi nó nở và điều thứ ba là điều tưởng như hoàn toàn ko thể với loài mèo, đấy là: dạy cho hải âu tập bay.Vâng, một chuyện tưởng như là ko thể, nhưng mèo ú Zorba và toàn thể loài mèo trên bến cảng đã làm được:). Cuối cùng thì nhóc hải âu Lucky( cái tên xinh đẹp đc các bố mẹ mèo chọn để đặt cho hải âu bé bỏng)cũng đã bay đc nhờ đôi cánh của nó nhưng mình nghĩ nó có thể cất cánh bay là nhờ cả tình yêu thương từ một người mẹ hoàn toàn khác với nó:). Thế này bạn nhé " Thật dễ dàng để chấp nhận và yêu thương một kẻ nào đó giống mình, nhưng để yêu thương ai đó khác mình thực sự rất khó khăn " nhưng nhóc hải âu đã giúp mèo ú Zorba làm đc điều đó, nó yêu hải âu bé nhỏ bằng thứ tình cảm thiêng liêng nhất trên thế gian này: tình mẫu tử. Nhưng điểu mình phục và yêu Zorba ở chỗ là nó ko hề ích kỉ, bạn thư nghĩ xem, khi bạn chăm sóc, yêu thương...1 đứa trẻ tuy ko phải do bạn sinh ra nhưng bạn yêu nó hơn cả bản thân mình, đến lúc nào đó, tình yêu đó quá lớn, mình nghĩ, bạn sẽ ích kỉ, bạn sẽ muốn giữ mãi bên mình nhóc con đó, dẫu biết rằng sự ích kỉ này là sự ích kỉ " ngọt ngào" nhưng mà cũng ko nên bạn nhỉ? Mèo Ú Zorba ko bao giờ nghĩ sẽ biến hải âu nhỏ thành một con mèo, dù từ khi đục vỡ lớp trứng để chui ra nhìn cuộc đời, mèo Zorba luôn dành cho nó tình yêu thương của một người mẹ với một đứa con."Con là con chim hải âu, và con phải sống cuộc đời của một con chim hải âu. Con phải bay ~~~" Zorba luôn nghĩ thế đấy, đáng để khâm phục lắm chứ :).
Chuyện con mèo dạy hải âu tập bay thẫm đấm tình cảm trìu mếm của các bậc làm cha mẹ dành cho con cái, đặc biệt là dành cho một đứa con ko phải máu mủ của mình:). Nhóc hải âu Lucky cuối cùng cũng tự bay đc bằng đôi cánh của mình nghĩa là nó có thể tự mình tìm cuộc đời riêng cho bản thân nó, cũng giống như những em bé, những đứa con trên khắp thế gian này, "khi lớn lên, rời xa vòng tay cha mẹ, chúng ta có thể là ai trong xã hội này,theo mình điều đó tùy thuộc vào nhiều yếu tố, vào nhiều hoàn cảnh nhưng hãy nhớ, chúng ta sẽ ko là ai cả nếu thiếu vắng một tấm lòng- tấm lòng của cha mẹ:) "
Câu chuyện kết thúc bằng hình ảnh nhóc hải âu Lucky tung cánh bay lượn trong mưa bằng niềm vui sướng, và mẹ mèo ú ngồi trên tháp chuông nhà thờ dõi theo nó, nước mắt mẹ mèo khẽ rơi ~~~ Chả hiểu sao mà đọc đến đn này mình vô cùng xúc động, cứ tưởng tượng ra cảnh, mẹ Zorba ngồi đó trong mưa,hai mắt nhìn đứa con chẳng phải máu mủ của mình đang bay lượn, và sắp rời xa mình, nước mắt lặng lẽ rơi, hòa với nước mưa nhòe mắt mẹ ~~~ chắc chắn mèo Zorba sẽ buồn lắm, buồn chứ, khi mà đứa con mình yêu thương, chăm sóc bằng cả tình yêu, bằng cả sinh mạng sắp rời xa mình, nhưng mình biết, chắc chắn mẹ mèo ú Zorba cũng vô cùng hạnh phúc vì nhóc con hải âu Lucky của mình đã có thể tự bước vào đời bằng đôi cánh của mình, suy cho cùng, đấy cũng điều mà mọi ông bố bà mẹ trên thế gian mong muốn :).
Mình thực sự yêu con mèo ú Zorba và cả loài mèo trong chuyện, nó không phải và không bao giờ có thể trở thành mẹ của nhóc hải âu Lucky, điều đấy là sự thật. Nhưng nó đã cho nhóc hải âu đó biết một điều:"không có người mẹ nào, không cho con mình trọn vẹn cuộc đời họ. Không vắt cạn đến giọt sữa cuối cùng để nuôi con lớn, và nếu cần, họ sẵn sàng cho đi cả mạng sống của mình... :) các bà mẹ luôn vĩ đại thế đấy :)"
Một câu chuyện thiếu nhi đáng để cả người lớn đọc cả nhà ạ, nhẹ nhàng, hài hước, dí dỏm...và thấm đẫm giá trị nhân văn:)