Thursday, December 23, 2010

Ta ước rằng ...

Ta ước rằng, có một cái nút pause nào đấy cho ta dừng lại. 

 

Nhưng ta biết rằng, chẳng có cái nút nào như thế cả, cho nên ta sẽ ước một điều xa xỉ hơn.^-^ Đằng nào thì cũng có được đâu, ước một cái thật là to cho bõ chứ :))

 

Ta ước, ta bé lại..

 

Ta bé đủ để ngồi lọt thỏm trong ô cửa sổ trên phòng của mẹ ta. Cái hồi ta còn bé tí ấy, thời gian với ta là một cái gì đó rẻ bèo. Ta sẽ ngồi cả buổi chiều trên khung cửa sổ, ngắm lũ chim sâu chí chóe trên cái cây Xù Xì trước nhà. Ta ngắm những cây Xấu Xí trên mái tôn, và tự hỏi sao lại có một loài cây xấu xí đến thế nhỉ. Ta nhìn mặt trời đang lơ lửng ở đằng xa kia, tưởng tượng về một quả trứng lòng đào nóng hôi hổi. Ta nhìn bầu trời tròn vo ở trên đầu, và sẽ tưởng tượng về cái bát úp. Rồi sẽ có những đám mây lơ lửng trôi trên chỗ ta ngồi, ta sẽ lại hình dung ra những con rùa, con cá đang chơi trò đuổi nhau. Ta sẽ nhìn theo chúng cho đến khi  chúng chạy vòng sang phía bên kia chiếc bát, và khi ấy mắt ta sẽ bắt  lấy những cánh diều. Rồi những cánh diều cũng theo bọn trẻ con về nhà ăn cơm tối.haiz. Ta sẽ cúi xuống chán chán vì đã hết giờ chơi long nhông rồi,ta cúi xuống và ta sẽ bắt gặp con kiến nào đấy đang tha thẩn chơi một mình. Ta sẽ bám theo nó về đến tận ổ, nhưng sẽ không cho nó vào nhà ngay, mà sẽ chặn đầu chặn đuôi để nó cứ phải loanh quanh luẩn quẩn trong tay ta, còn ta cứ cười sao nó ngốc thể. Ngày đấy ta cũng chưa cảm nhận đc hết rằng thế là " bình yên quá đỗi", chỉ biết: ngày ấy, ta ko biết buồn :)

 

Rồi ta lớn lên..

 

Từ lâu rồi ta không có thời gian ngồi buồn hết nỗi buồn của mình. Ta thậm chí không thể dừng lại, vì ta không muốn từ bỏ. Ta nghĩ rằng có nhiều thứ đáng làm hơn là cứ ngồi buồn khổ, nên ta quên nó đi. uh. Ta cứ ngớ rằng ta đã quên nó đi, nhưng rồi một ngày nào đó, ta lại bắt gặp nó ở đâu đó trong mình. Nó vẫn ngồi đó, ngạo nghễ nhìn ta, ung dung chờ ta đến. Và ta sẽ lại giả vờ không nhìn thấy nó, lại bước tiếp, rồi lại ước về một thời thơ bé, ta có một buổi chiều ngồi bên khung cửa sổ. Cái vòng luẩn quẩn.^^

 

Ta không còn bé nữa. Ta biết rằng những cái ta gặp, uh chỉ là cuộc sống muôn màu. Một trong những "tình yêu"của ta đã nói thế. Và vì thế , ta phải gặp nó. Ai bảo ta thích lòe loẹt cơ chứ. : )

 

Ta không còn bé nữa. Cho nên ta sẽ vẫn bước đi như thế, không cần một cái nút pause nào!

 

Ta đã lớn rồi.