Khi ta buồn, nếu ta ko lu loa lên thì chả có ai nhận ra đc điều này, vì trông cái mồm ta vẫn cười toác đến mang tai đấy nhưng ai biết ta đang vô cùng sầu :D
Khi ta buồn, ta rất ít khi biểu hiện ra ngoài. Ta chọn một góc khuất, ta ngồi một mình và nhìn vào khoảng không vô định, thế nên mọi người sẽ cho là ta đang nghĩ ngợi một điều gì đấy cụ thể.
Vậy mà mẹ, mẹ lại nhận ra được, mẹ sẽ đưa đẩy để hỏi han ta, tất nhiên là nếu ta ko muốn nói thì mẹ cũng ko ép cung, nhưng thường là sau một hồi đc mẹ hỏi han, nịnh bợ, ôm ấp, thủ thỉ và vỗ về thì ta lại òa lên khóc và tuôn ra sạch :D Và ta mừng là ta có thể nói ra đc với mẹ và sau những lần như thế ta thấy nhẹ nhõm hơn hẳn, ta lại thấy " đời là của ta, ta muốn sống sao thì sống" :))), có lẽ ta lạc quan như thế là do mẹ truyền cho :).
Ta thấy ta may mắn và hạnh phúc vô cùng khi có thể thủ thỉ với mẹ nhiều chuyện mà những đứa bạn ta hay rất nhiều người ko thể chia sẻ đc với mẹ, và ta thấy thương mẹ hơn nhiều nhiều lần vì ngày xưa mẹ ko đc như ta, mẹ có 1 tuổi thơ ko đẹp , mẹ và bà ko "gần" nhau, và mọi chuyện mẹ phải tự suy tính, tự quyết định. Ta thầm nghĩ, nếu ta mà ko có mẹ chắc ta chết óe mất rồi, đầu ta có khi nổ tung mất rồi, thế mới thấy mẹ ta ngày xưa giỏi thế nào :)
Càng lớn ta càng thấy cuộc đời này quá phức tạp, thật sự là quá phức tạp với sức của ta, ngày trc, ta muốn thế nào là nó sẽ như thế, mọi thứ thường sẽ theo í ta đến 95% và ta rất hả hê, nhưng giờ ta thấy nhiều thứ có khi ko thể theo í ta đc và ta hụt hẫng, ta hoang mang, ta cứ như 1 con điên trong trại bị xổng chuồng... Càng ngày % lòng tin giữa người với người của ta càng giảm :(( . Dạo này, ta gặp phải chuyện buồn thê thảm :((,có thể nói chưa bao giờ ta buồn như thế, nó khiến đầu óc ta lung bung hết cả và chả thiết làm việc gì, ta vẫn giấu mẹ, giấu nhẹm đi và con bạn thân là nơi ta " xả rác" đầu tiên. Nhưng sao ta giấu đc, mẹ ta vẫn phát hiện ra, ta lại đc ôm ấp, thủ thỉ,vỗ về và an ủi để ta vô tư khóc òa trong lòng mẹ :).
Ta hỏi mẹ: sao mẹ siêu thế, mẹ biết hết đc mọi chuyện của ta. Mẹ khẽ thủ thỉ rằng ta nên nhớ ta đã ở trong mẹ gần 9 tháng,rằng mọi cử chỉ của ta mẹ đều cảm nhận và biết đc, rằng ta và mẹ cùng đập chung một nhịp tim, rằng ta là một phần máu thịt của mẹ và dù ta có 20, 30 hay 40 thì ta mãi là con bé bỏng như lúc ta nằm gọn trong mẹ :). Nghe xong ta ôm chặt mẹ hơn và lại khóc òa :(( :(( :((
Ta bảo ta cám ơn cuộc đời này đã để mẹ làm mẹ của ta, nhưng mẹ bảo mẹ cũng cám ơn ta, cám ơn cuộc đời này đã mang ta - một đứa con gái đến cho mẹ trước khi mang em Bi đến :) để đến giờ sau 20 năm chăm bẵm nuôi nấng ta mẹ bắt đầu thấy yên tâm chứ nếu ta đc mang đến sau mà em Bi mang đến trc thì có lẽ sự yên tâm của mẹ chưa đc bắt đầu :) Nằm trong lòng mẹ ta bỗng có chút vênh hẳn :)).
Mẹ bảo ta rồi sẽ có ngày ta dời xa mẹ, sẽ có ngày ta dành phần nhiều con tim cho một người đàn ông nào đó chứ ko phải là mẹ, là bố, là em Bi như bây giờ nữa, sẽ có ngày ta và mẹ sẽ ko cùng đập chung một nhịp tim nữa, ta sẽ buông tay mẹ ra để chuyển sang nắm tay một người đàn ông nào đó của cuộc đời ta và sẽ đập chung nhịp tim với người đó chứ ko phải là mẹ nữa, nhưng dù có thế nào, dù có ra sao thì mẹ bảo ta vẫn mãi là con bé bỏng của mẹ. Cuộc đời ta sẽ tắm mình trong đôi mắt mẹ, dẫu ta có đi đâu, làm gì thì ánh mắt mẹ vẫn dõi theo từng bước chân ta.
Ta biết chỉ có bố mẹ, chỉ có bố mẹ thôi, là người sãn sàng dang rộng vòng tay đón ta vào lòng bất cứ lúc nào dù ta có là đứa tồi tệ thế nào, dù ta thảm hại ra sao.
Ta cũng biết, chắc chắn rồi, sẽ đến lúc nào đấy, ta sẽ buông tay mẹ ra thật, trái tim ta cũng chuyển nhịp để đập cùng người đàn ông của ta chứ ko phải là mẹ nữa, nhưng mẹ đã nói rồi, ta là một phần máu thịt của mẹ, điều đấy có nghĩa là mẹ cũng là một phần máu thịt của ta. Trái tim ta phần nhiều sẽ dành cho người đàn ông của đời ta cùng những đứa nhóc của ta, nhưng mẹ ơi, mẹ cũng hãy nhớ là chỉ PHẦN NHIỀU thôi chứ ko phải là TẤt CẢ đâu mẹ nhé. Mẹ sẽ luôn là một phần của trái tim con dù ta ko đập cùng một nhịp tim nữa. Dù sau này sẽ có người nguyện đứng chung đường với con, nguyện nhìn cùng về một phía với con ... thì con vẫn rất cần mẹ, vì rằng con mãi là con bé bỏng của mẹ!
Hôm nay ôm mẹ... được khóc....thấy yêu mẹ vô cùng, yêu vô cùng ~~~ Thương mẹ nữa , thương lắm lắm ~~~
Đc khóc với mẹ cũng là một hạnh phúc :)
Và vì rằng con mãi là con bé bỏng nên con vẫn thỏa sức đc khóc với mẹ, mẹ nhỉ :)
Con bé bỏng của mẹ Anh lùn :) :X
Thật cảm xúc và tình cảm em ạ.
ReplyDeleteNgày xưa mẹ chị thương con cái vô cùng nhưng hay la mắng nên chị chả bao giờ dám kể gì riêng tư cả.hiiii
Mẹ em thiệt là tâm lý, mong rằng mai này chị sẽ làm được như mẹ em để tình mẹ con khắn khít hơn mà con mình không giấu mình điều gì cả em nhỉ?
Em cho mẹ đọc bài này chắc mẹ sẽ xúc động lắm đó.
Nín khóc đi cưng ơi, nhìn ra ngoài song cửa có ông trăng tròn đang mĩm cười nhìn em đó ! Có mẹ tâm lý như vậy thì còn gì bằng nữa... làm chị nhớ nhà, nhớ má nè hic hic hic
ReplyDeleteem thích bài này của chị quá :D nhẹ nhàng và đầy tình cảm :x mạnh mẽ lên chị :)
ReplyDelete